Trong nền văn hóa chung của cộng đồng các dân tộc Việt Nam
thì mỗi dân tộc, mỗi vùng miền lại có nét văn hóa riêng rất
độc đáo, đa dạng và phong phú. Nam bộ tuy là vùng đất tổ tiên
ta mới khai phá lập nghiệp hơn 300 năm, nhưng văn hóa của
nông thôn Nam bộ bắt nguồn từ nền văn hóa chung của cộng đồng
dân tộc Việt Nam có hơn 4000 năm lịch sử.
Nam bộ từ miền đất hoang vu rừng thẳm, nhiều sông rạch, đầm
lầy "muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lộí như bánh canh , trên
rừng nhiều thú dữ, rắn độc và động vật quý. Dưới nước tôm
cá bạt ngàn, còn có cá sấu, cá mập. Người nông dân Nam bộ
lao động cần cù, dũng cảm. Thế hệ sau tiếp nối thế hệ trước
cải tạo tự nhiên, phòng chống thú dữ trên rừng, dưới nước
để sản xuất và bảo vệ sản xuất. Ðể tồn tại và phát triển giống
nòi, sản xuất và bảo vệ sản xuất tất yếu các gia đình nông
dân trong họ tộc, trong xóm làng liên kết lại (hợp tác) lao
động đổi công phá rừng làm ruộng rẫy, đào sông rạch, làm đường
giao thông: săn bắn thú dữ, cưu mang đùm bọc "thương
nguời như thể thương thân" giúp đỡ nhau chén cơm manh
áo, con giống, hạt giống, đúng với câu ca truyền miệng gần
như nông dân Nam bộ ai cũng thuộc lòng "một miếng khi
đói bằng cả gói khi no" trong sản xuất và đời sống. Tuy
cuộc sống vô cùng cơ cực ngày ngày lao động trên đồng ruộng,
đêm đêm nam nữ quây quần giã gạo, chài đôi, chải ba, rồi ca
hát hoặc hò đối đáp dưới ánh trăng, tình quê tuy mộc mạc nhưng
thấm đậm nghĩa tình.
Những
người nông dân có mặt ở vùng đất Nam bộ này hơn 300 năm trước
đây là những nông dân đến từ nhiều vùng ở miền Trung, miền
Bắc. Tuy buổi đầu lập nghiệp trên vùng đất hoang sơ trăm đắng
ngàn cay bời rừng thiêng nước độc, thú dữ, người nông dân
thiếu cả công cụ, phương tiện lao động... nhưng mọi người
kiên cường bám trụ "đến đây thì ở tại đây trăm năm bám
rễ xanh cây không về". Bám rễ xanh cây không chỉ có nghĩa
lao động sáng tạo ra của cải vật chất trên nền nông nghiệp
phì nhiêu trù phú, mà sự xanh cây bám rễ còn có nghĩa mối
quan hệ giữa người với người từ bốn phương tụ hội trên mảnh
đất Nam bộ ấm áp tình người. Tấm lòng người nông dân Nam bộ
xưa nay luôn đức độ bao dung, sẵn sàng tha thứ cho những ai
biết hối cải lỗi lầm, nhưng cũng không tha thử kẻ gian ác,
điêu ngoa. Họ coi trọng nhân-nghĩa-trí-dũng-liêm, lòng thương
người bao la vô tận, nhưng rất ghét bọn gian tà, tham nhũng,
xu nịnh, những kẻ "tham phú phụ bần". Nếu ai là
người lương thiện có đạo đức làm người, sống trung thực, nhân
nghĩa dẫu từ đâu đến với xóm làng nào Nam bộ thì cũng được
nông dân đón tiếp thân tình theo đúng nghĩa "tứ hải giai
huynh đệ", sẵn sàng cưu mang giúp đỡ người đói rét, bệnh
tật "anh em như thể tay chân" hay là "Bầu ơi
thương lắy bl cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn".
Nền kinh tế Nam Bộ ngày càng phát triển, đường giao thông
ngày càng thuận lợi, sự giao lưu kinh tế, văn hóa, xã hội
của nông dân các làng quê ngày càng mở rộng, các phong tục,
tập quán từ việc ăn, ở, giao tiếp, sinh hoạt văn hóa, lễ hội
đến đám cưới, đám tang... của nông dân Nam bộ cơ bản là giống
nhau. Nhưng nét riêng của miền Ðông, miền Tây và mỗi tỉnh,
mỗi làng quê về tính cách, tập quán, mỹ tục cũng có khác nhau.
Không phâi ngẫu nhiên mà có câu ca "Cà Mau đi dễ khó
về, trai đi có vợ, gái về có con". Trai đi có vợ, gái
về có con ở đây không chỉ có "đất quê ta mênh mông"
hoặc đường đi cách trở sơn khê mà bởi đất lành chim đậu, sự
lưu luyến về vùng đất phì nhiêu dễ dàng sản xuất tạo ra của
cải, xây dựng cuộc sống, hơn nữa là tình người nhân hậu thủy
chung, "trai cũng dễ mến mà gái cũng dễ thương"
Hay như câu ca dao "Cần Thơ gạo trắng nước trong, ai
đi đến đó lòng không muốn về". Cần Thơ không phải chỉ
có gạo trắng nước trong mà còn là sự giao lưu văn hóa, xã
hội hài hòa lịch thiệp, đa cảm đa tình. Người Cần Thơ mến
khách nên khách cũng mến người. Nếu ai đến bến Ninh Kiều từ
xa xưa cũng "ngựa xe như nước áo quần như nêm" và
bây giờ càng thêm lộng lẫy, phố phường nhộn nhịp. Ðêm đêm
tàu thuyền san sát bên sông, có cả thuyền văn hóa lưu động,
các nhóm tài tử phục vụ đủ các hạng người tao nhân mặc khách.
Chính vì phong cảnh hữu tình, quyến rũ làm chạnh lòng quân
tử, thuyền quyên mà "đi không nỡ, ở cũng đành".
Nói về hoạt động văn hóa, văn nghệ nhất là đờn ca tài tử thì
không riêng ở bến Ninh Kiều, Cần Thơ mà gần như đều khắp các
làng quê Nam bộ, anh nông dân đi cày chị nông dân đi cấy cũng
có thể hát, hò và ca vọng cổ được.
Tinh thần yêu nước là đỉnh cao của văn hóa. Lúc bình thường
trong cuộc sống nông dân có thể có vui, có buồn thậm chí to
tiếng với nhau vì một lý do nào đó, nhưng khi đất nước có
giặc ngoại xậm thì người nông dân đoàn kết lại sẵn sàng đánh
giặc cứu nước. Ðặc biệt là từ khi có Ðảng, có Bác Hồ lãnh
đạo cách mạng Việt Nam, nông dân Nam bộ cũng như nông dân
cả nước được Ðảng, được Hội Nông dân giáo dục, tổ chức và
hướng dẫn đấu tranh thì nông dân sục sôi lòng căm thù thực
dân, đế quốc và tay sai; lòng yêu nước được khơi dậy và phát
huy, ý chí cách mạng càng mạnh mẽ, nên họ sẵn sàng tham gia
cách mạng. Ðiều đó minh chứng là tổ chức Hội Nông dân (Nông
hội đỏ) các tỉnh Nam bộ từ Cao Lãnh, Sa Ðéc, Cần Thơ, Vĩnh
Long, Bến Tre, Mỹ Tho, Gia Ðịnh, Thủ Dầu Một, Cà Mau... đã
ra đời cuối những lăm hai mươi. Suốt chặng đường dài hơn 70
năm đấu tranh gian khổ chống thực dân Pháp, Ðế quốc Mỹ và
tay sai, nông dân Nam bộ đã đóng góp to lớn sức người, sức
của cho sự nghiệp thắng lợi có ý nghĩa lịch sử của dân tộc
và thời đại. Hơn 25 năm sau giải phóng miền Nam, thống nhất
nước nhà, cả nước tiến lên chủ nghĩa xã hội, nông dân Nam
bộ một lòng theo Ðảng - theo tư tưởng Hồ Chí Minh, đã vượt
qua bao khó khăn, thi đua lao động sản xuất và có thể nói
đi đầu trong thời kỳ đổi mới nông nghiệp nông thôn, đóng góp
xứng đáng vào sự nghiệp xây dựng đất nước và bảo vệ tổ quốc.
Thực hiện nghị quyết của Ðảng và sự hướng dẫn của Hội Nông
dân, của các ngành, những năm qua nông dân Nam Bộ chẳng những
phát huy nền văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc mà từng bước xây
dựng nền văn hóa tiên tiến xã hội chủ nghĩa. Cuộc vận động
của Hội Nông dân xây dựng "gia đình tiêu chuẩn"
trước đây và cuộc vận động "xây dựng gia đình nông dân
văn hóa", tham gia xây dựng nông thôn, ấp bản làng văn
hóa hiện nay ngày càng có nhiều gia đình nông dân hưởng ứng
và đạt danh hiệu đó. Cuối năm 2000 Hội Nông dân các địa phương,
cơ sở cùng mặt trận, ngành văn hóa Thông tin, các cấp chính
quyền đã bình xét hộ nông dân đại tiêu chuẩn gia đình văn
hóa. Kết quả các tỉnh Nam Bộ mỗi nơi 5-7 vạn, có tỉnh hơn
10 vạn hộ "gia đình nông dân văn hóa". Ðể đạt được
gia đình nông dân văn hóa, cán bộ hội viên nông dân phải phấn
đấu làm nhiều việc tốt ích nước lợi nhà, cụ thể là thực hiện
tốt các phong trào cách mạng theo sự hướng dẫn của Hội Nông
dân Việt Nam. Và, Hội Nông dân các địa phương, cơ sở ở Nam
bộ đã phối hợp với các ngành, các nhà khoa học, các doanh
nghiệp, các cơ quan thông tin đại chúng, cùng chung lo nâng
cao dân trí, kiến thức khoa học, vốn, vật tư nông nghiệp cho
nông dân để thi đua sản xuất làm giỏi làm giàu, tổ chức các
phong trào hoạt động văn hóa, văn nghệ, thể dục, thể thao,
tổ chức các hội thi kiến thức nhà nông, hội trại nhà nông,
nhà nông đua tài, liên hoan nghệ thuật nông dân, vận động
nông dân tham gia kinh tế hợp tác hợp tác xã...
Các phong trào cách mạng và vận động xây dựng gia đình nông
dân văn hóa còn nhằm từng bước khắc phục những phong tục,
tập quán lạc hậu trong sản xuất và đời sống nông dân. Ðồng
thời, khắc phục những tồn tại ấy trên cơ sở không ngừng nâng
cao dân trí, kiến thức khoa học, phát triển kinh tế, tạo việc
làm, nâng cao đời sống vật chất, đời sống văn hóa, làm cho
hàng triệu nông dân và làm cho mảnh đất Nam Bộ giàu truyền
thống cách mạng, đằm thắm thủy chung, nghĩa tình mãi mãi rực
rỡ, ngát hương trong vườn hoa đậm đà bản sắc văn hóa Việt
Nam.
(Theo Tạp chí Nông thôn mới)