Sành điệu là khái niệm rộng, người Sài Gòn thích hai chữ đơn giản
hơn: "dân chơi". Giới sành điệu hay dân
chơi tiêu xài bạo thì thị trường cũng sẵn sàng giúp họ mở hầu bao.
Dịch vụ xa xỉ không thiếu
Người
từ xa đến thường nhận xét rằng Sài Gòn bây giờ xứng danh là thành
phố lớn nhờ có những trung tâm mua sắm hiện đại và sang trọng, những
cửa hàng thời trang cao cấp giữa trung tâm thành phố, chẳng hạn như
Diamond Plaza. Thế nhưng không phải người dân nào ở thành phố cũng
có thể mua hàng ở những nơi này. Một cô bạn của tôi đã rất ngây thơ
khi hỏi nhân viên bán hàng của shop thời trang Milano, nơi bán các
đồ hiệu cao cấp như Versace, Moschino, D&G: "Đắt thế này
ai mua nhỉ?". Cô đang cầm trên tay chiếc áo đầm giá 700 đô-la
Mỹ. Cô bán hàng mỉm cười lịch sự "Vẫn có người mua đấy!"
Không phải tự nhiên mà Louis Vuitton, một trong những
hãng thời trang tại xách nổi tiếng của Pháp, tính chuyện mở cửa hàng
tại tòa nhà Ocean Place trên đường Đông Du. Hãng này có tiếng là "chảnh",
không bao giờ bán hàng ngoài hệ thống cửa hàng riêng do chính hãng
mở. Nếu bạn có mua túi xách Louis Vuitton ở một cửa hàng khác của
hãng thì chắc chắn không phải là hàng xịn. Vấn đề đáng nói là đồ Louis
Vuitton giá đắt trên trời nhưng một khi mở cửa hàng tại Việt Nam,
họ tin là có khách hàng. Giới nhà giàu ở Sài Gòn ngày nay sẽ không
ngần ngại mua những loại hàng hiệu giá vài trăm đô-la Mỹ trở lên.
Một doanh nhân nhận xét: hiện nay ở Sài Gòn, cứ mở ra loại hình kinh
doanh gì mà tạo được điều kiện cho dân sành điệu thể hiện mình thì
sẽ thành công.
Cô Đ.Q thành viên ban quản trị một công ty tư vấn
đầu tư, từ lâu đã không có khái niệm mua đồ Việt Nam. Cô xài toàn
đồ hiệu và thỉnh thoảng lại đi Hồng Kông hay Singapore để sắm đồ.
Cô sẵn sàng trả gần 2,5 triệu đồng cho một chiếc áo chỉ vì nó là hiệu
Moschino. Cô không phải là người duy nhất mê đồ hiệu. Ở trên đường
Trần Quốc Thảo tại TPHCM có tiệm "Thu và Mai", một cửa hiệu
bán đồ thủy tinh, trông nhỏ bé và khiêm nhường nhưng lúc nào cũng
đông khách, toàn là khách sang. Hóa ra tiệm này bán kèm hàng hiệu
thời trang của các hãng nước ngoài gia công tại Việt Nam. Giá thấp
hơn so với giá bán ở cửa hàng chính hiệu một chút. Nhiều chiếc áo
bị lỗi hoặc nhàu nát, nhưng chỉ cần chủ tiệm gióng lên một câu: "Hiệu
Old Navy đấy, hiệu Guess đấy, là các cô chiêu, cậu ấm xúm xít giành
mua cho bằng được.
Cách đây vài năm, người Hà Nội cứ kháo nhau rằng
dân Sài Gòn có tiếng là bình dân, vì ngay cả anh nhà giàu cũng không
ngại đi xe máy cũ mèm. Với ai thì không biết, chứ với giới trẻ quan
niệm đó đã phần nào thay đổi: các loại xe máy đời mới với giá từ trên
5.000 đô-la Mỹ chạy đầy các đường phố Sài Gòn. Chủ nhân của chúng
đa số là giới trẻ và những người mới phất. Một chủ cửa hàng bán xe
máy đời mới tiết lộ mỗi ngày cửa hàng của anh lời vài ngàn đô-la Mỹ
chỉ từ việc bán những chiếc xe này.
Các hãng điện thoại di động cũng phất lên một phần
nhờ giới này. Trong khi ở châu Âu và Mỹ, thị trường điện thoại di
động đang dần bão hòa thì ở Việt Nam, các công ty điện thoại di động
chưa phải lo lắng nhiều: nhiều người đang muốn sở hữu một cái, trong
khi lớp trẻ sẵn sàng thay đổi điện thoại di động giống như thay kiểu
thời trang.
Ngoài hàng hóa tiêu dùng, thị trường Sài gòn cũng
rất nhanh nhạy với các loại dịch vụ như chăm sóc sắc đẹp massage,
cắt tóc... Một số tiệm hớt tóc trong thành phố đã nhanh chóng trở
thành chỗ của những người có nhiều tiền mà thôi. Chẳng hạn, giá nhuộm
một mái tóc khoảng 500.000 đồng được coi là khá bình thường với những
người sành điệu, nhưng ngẫm ra củng bằng nửa tháng lương công chức.
Chị Uyên, quản trị viên của một công ty nước ngoài, kể: các cô gội
đầu ở một tiệm hớt tóc nổi tiếng trên đường Pasteur đã nhún vai từ
chối 20.000 đồng tiền boa của chị vì cho rằng quá bèo so với số mà
các cô thường nhận từ những vị khách khác. "Một số người kiếm
tiền theo cách quá dễ dàng không bao giờ hiểu được giá trị của nó",
chị nhận xét.
Lại càng không thiếu chỗ
ăn chơi
Cô Lisa, người Philippines, tổng giám đốc một công ty nước ngoài tại
Việt Nam, nhận xét: "Tôi đã tới một số quán bar và vũ trường
ở Sài Gòn và rất ngạc nhiên trước cách tiêu xài của những người trẻ
tuổi ở đây : họ uống toàn rượu mạnh. Ở đất nước tôi, đa số giới trẻ
chỉ uống bia thôi!. Bạn đã tới Blue Club chưa? Rất nhiều các quý cô
trẻ đẹp, và trên các bàn thì toàn rượu và rượu!".
Hãy thử bắt chước cô Lisa, một lần bước vào giữa
không gian đậm đặc tiếng nhạc bùm bùm và khói thuốc, nêm cứng những
cô gái ăn mặc cực kỳ khêu gợi đang nhún nhảy và những thanh niên mắt
ngây dại vì gái đẹp và vì rượu mạnh của vũ trường Blue, để có một
ý niệm thoáng qua về cái sự tiêu xài của dân chơi Sài Gòn. Blue là
một trong những vũ trường mới nhất và "nóng bỏng" nhất tại
Sài gòn hiện nay theo nhận xét của giới ăn chơi: vì DJ (người chọn
nhạc) ở đây chọn nhạc hay, vì có quá nhiều cô gái đẹp đổ về mỗi tối,
và vì... cái mốt thời thượng.
Dĩ nhiên vũ trường và quán bar không phải là nơi
duy nhất tập trung dân sành điệu. Một đồng nghiệp của tôi định nghĩa:
chốn của dân sành điệu là những nơi tụ tập rất nhiều những người trẻ
ăn mặc đắt tiền, đi xe sang, đến chỉ để nhìn nhau trừng trừng và nếu
có đứa nào trông sang hơn mình một chút thì rất hậm hực! Thế thì không
thể không nhắc đến quán cà phê Window's nằm ở góc Hồ Con Rùa-Trần
Cao Vân, một địa chỉ mới của dân sành điệu. Ba giờ chiều, cái giờ
mà bạn cứ đinh ninh mọi người đều đang bận làm việc, Window's vẫn
chật ních những nam thanh nữ tú, ăn vận thời trang, rất nhiều cô tóc
vàng hoe, mặc đồ hiệu. đi xe "A còng" hoặc Avenis.
Đa số "dân sành điệu" là những người trẻ.
Một phần nhỏ trong số đó là giới doanh nhân, nhân viên các công ty
nước ngoài, những người mới thành đạt, có thu nhập tương đối cao và
bắt đầu tiêu xài thỏa thích. Một phần lớn hơn là những người chưa
có khả năng kiếm tiền và đang tiêu tiền của cha mẹ, những người này
tiêu bạo hơn cả. Một số khác làm nghề người mẫu, ca sĩ, diễn viên.
Cuối cùng nhưng cũng không phải không đáng kể, là các cô gái sống
bằng tiền của đàn ông. Những người này hình thành một lớp người tiêu
dùng mới mà các công ty kinh doanh hàng hóa và dịch vụ xa xỉ rất thích.
Ở đâu tầng lớp trung lưu
Theo đánh giá của các công ty nghiên cứu thị trường, sự xuất hiện
của những tầng lớp tiêu dùng mới như giới sành điệu, là một dấu hiệu
tốt của nền kinh tế: có tiêu thụ, các công ty sản xuất hàng tiêu đùng
sẽ tiếp tục đầu tư. Tuy nhiên, nhiều người lại cảm thấy có cái gì
đó không ổn ở cách một số ít người tiêu xài hoang phí và "kích
cầu" hàng xa xi nước ngoài hơn là hàng sản xuất trong nước.
Tháng trước, bạn tôi, một Việt kiều tại Silicon Valley
(Mỹ) sau một tuần về thăm Sài Gòn gửi lại cho tôi một bức thư điện
tử. Trong thư cô viết: "Tôi thấy lối sống của thành phố đã thay
đổi trong vòng một năm qua... tập trung nhiêu vào những thứ đắt tiền
và xa xỉ. Hàng hóa và dịch vụ cho những người giàu có dường như nhiều
hơn một cách đáng ngạc nhiên. Thật đáng buồn là có một khoảng cách
quá lớn giữa người giàu và người nghèo. Không thấy nhiều sự hiện diện
của tầng lớp trung lưu".
Ngồi ở vũ trường Blue vào lúc gần nưa đêm, khi đèn
sắp bật sáng, tôi quan sát nhóm thanh niên ở bàn bên cạnh cũng bắt
đầu ra về. Cậu thanh niên chỉ khoảng 20 tuổi rút ra tờ 100 đô-la Mỹ
trả tiền rượu, trước khi quay sang ôm vai hai cô bạn gái đang nhún
nhảy còn nháy mắt với tôi với cái vẻ rất tự tin của kẻ có tiền. Tôi
tự hỏi không biết những người này có bao giờ đi xa hơn trung tâm thành
phố để thấy người dân vẫn nghèo như thế nào. Tôi cũng không biết giải
thích thế nào với người bạn tôi ở Mỹ, đã có bằng cao học quản trị
kinh doanh của trường Berkeley, bận rộn với công việc trong một công
ty mới thành lập ở Silicon Valley đến nỗi hầu như không bao giờ tới
vũ trường, rằng tại sao nếu bước vào những chốn ăn chơi của dân sành
điệu Sài Gòn, cô cũng sẽ bị coi là"nhà quê". Mà có thật
là "quê" không nhỉ? (TBKTSG)
Đặt mua tạp chí " Sành Điệu"